Chia sẻ những trải nghiệm tâm linh trên con đường tỉnh thức cùng Osho
  • Tuyên ngôn của Osho 1

    'Từ lời tôi bạn có thể bùng cháy, nhưng bạn sẽ không thể nào tìm ra bất kì lí thuyết, học thuyết nào. Bạn có thể tìm ra cách sống, nhưng không tìm ra được giáo lí để thuyết giáo. Bạn có thể tìm ra tính cách nổi dậy hay tiêm nhiễm nhưng bạn sẽ không tìm thấy chủ đề cách mạng nào được tổ chức...' Từ cá tính tới cá nhân - Osho

  • Tuyên ngôn của Osho 2

    'Lời tôi không chỉ là ngọn lửa. Tôi đang đặt thuốc nổ đây đó, chúng sẽ nổ tung trong nhiều thế kỉ. Tôi đang đặt nhiều hơn là sự cần thiết - tôi chưa bao giờ tính hết cơ hội. Gần như từng câu đều dự định để tạo ra rắc rối cho bất kì ai muốn tổ chức tôn giáo quanh tôi.' Từ cá tính tới cá nhân - Osho

  • Trích dẫn Osho Mỗi ngày

    'Phật đã bị hiểu lầm rất nhiều, không chỉ bởi kẻ thù của ông ấy mà còn bởi bạn bè của ông ấy nữa - thực ra bị hiểu lầm bởi bạn bè còn nhiều hơn là bởi kẻ thù. Ông ấy đã bị hiểu lầm hơn bất kì ai khác trên thế giới này. Và lí do là ở chỗ ông ấy là một trong những thầy sâu sắc nhất.' - Osho

Wednesday, June 14, 2017

Author THIENOSHO posted on 8:44 AM in
Osho nói về cuốn "Tư bản luận" và "Tuyên ngôn Cộng sản"

 

… Lại một người Do Thái nữa, Karl Marx, và cuốn sách ông ta đang cầm trong tay là cuốn TƯ BẢN LUẬN. Đây là cuốn sách tệ hại nhất đã từng được viết. Nhưng dù sao đó cũng là một cuốn sách lớn, bởi vì nó thống trị hàng triệu người. Gần một nửa thế giới là cộng sản, và bạn không thể chắc chắn về nửa kia. Ngay cả những người không phải là cộng sản, trong thâm tâm, họ cảm thấy có một cái gì đó tốt của chủ nghĩa cộng sản. Không có gì tốt trong nó cả. Đó là sự bóc lột của một giấc mơ lớn. Karl Marx chỉ là người mơ – không phải là nhà kinh tế, không bao giờ – chỉ là người mơ; nhà thơ, nhưng là nhà thơ hạng ba. Ông ta cũng không phải là nhà văn lớn. Không có ai đọc TƯ BẢN LUẬN. Tôi đã tình cờ gặp nhiều người cộng sản tầm cỡ, và tôi đã hỏi họ, nhìn sâu vào mắt họ, “Ông đã đọc TƯ BẢN LUẬN chưa?” Không một người nào đã nói có.
Họ nói, “Chỉ một số ít trang… Chúng tôi có quá nhiều việc phải làm, chúng tôi không thể đọc cuốn sách dày như vậy.” Hàng nghìn trang và tất cả chỉ là rác rưởi, được viết một cách phi logic hoặc phi lý, giống như ai đó đã hóa điên. Karl Marx liên tục viết những gì xuất hiện trong đầu ông ta. Ngồi trong thư viện nước Anh, giữa hàng nghìn cuốn sách, ông ta liên tục viết và viết. Bạn biết đấy, gần như hàng ngày ông phải bị lôi ra khỏi thư viện lúc đóng cửa, điều đó đã trở thành thói quen. Ông ta bị ép phải rời đó; nếu không ông ta sẽ không nhúc nhích. Tình cờ ông được mang ra khỏi đó mà vẫn vô thức.
Bây giờ người đàn ông này đã trở thành một vị thánh! Đó là một cái gì giống như bộ ba vô cùng xấu xa: Karl Marx, Friedrich Engels, và tất nhiên là Lenin – đó là bộ ba đã trở thành gần như những vị thánh của hàng triệu người trên trái đất. Đó là một thảm họa, nhưng tôi vẫn nói đến cuốn sách – không phải là bạn nên đọc nó, mà bạn đừng đọc nó. Hãy gạch dưới những gì tôi đã nói: đừng đọc nó. Bạn đã rất rối bời rồi. Thế là đủ rồi. Không cần TƯ BẢN LUẬN nữa.
Người Do Thái luôn mơ về việc thống trị thế giới. Họ đang thực sự thống trị. Có thể nói ba người quan trọng nhất thống trị thời đại này là Karl Marx, Sigmund Freud và Albert Einstein. Ba người đó đều là Do Thái. Người Do Thái đã đạt được giấc mơ của họ, họ đang thống trị. Nhưng về những vấn đề kinh tế thì Marx lại sai lầm; Freud cũng sai bởi vì tâm trí không thể được phân tích, mà phải đặt sang một bên để bạn có thể vào thế giới phi-tâm trí.
Tôi chống lại Karl Marx và Friedrich Engels nhưng tôi phải đánh giá cao cuốn sách của hai vị đó, TUYÊN NGÔN CỘNG SẢN – và nên nhớ, tôi không phải là người cộng sản! Bạn không thể tìm ra người nào chống cộng sản nhiều hơn tôi, nhưng tôi vẫn yêu cuốn sách mỏng đó. TUYÊN NGÔN CỘNG SẢN. Tôi thích cách nó được viết – không phải nội dung mà là văn phong.
Bạn biết cái thích của tôi là đa dạng và tôi sẽ đánh giá cao văn phong. Chắc hẳn Phật sẽ nhắm mắt và bịt tai, Mahavira hẳn sẽ chạy thật xa: văn phong ư…? Nhưng tôi có tiêu chuẩn của riêng mình. Đúng, tôi thích văn phong cuốn TUYÊN NGÔN CỘNG SẢN, và tôi ghét nội dung. Bạn có hiểu tôi không? Người ta có thể thích trang phục và ghét con người. Đó chính xác là trường hợp của tôi. Câu cuối cùng trong TUYÊN NGÔN CỘNG SẢN là: giai cấp vô sản toàn thế giới liên hiệp lại. Các bạn không có gì mất ngoài những xiềng xích, và các bạn có cả thế giới để chiến thắng.
Bạn có nhìn thấy văn phong? Sức mạnh của câu nói là ở chỗ: Liên hiệp lại! Các bạn không mất gì ngoài những xiềng xích, và một thế giới để chiến thắng. Đó là điều mà tôi nói với các sannyasin của tôi, mặc dù tôi không nói liên hiệp lại, tôi nói: chỉ tồn tại – và bạn không có gì mất ngoài những xiềng xích của bạn.
Và tôi không nói rằng bạn phải chiến thắng thế gian – ai quan tâm, ai bận tâm! Liệu bạn có thể thuyết phục tôi trở thành Alexander Đại đế hoặc Napoleon Bonaparte hoặc Adolph Hitler hoặc Joseph Stalin hoặc Mao Trạch Đông? Có một danh sách dài gồm tất cả những kẻ ngốc đó và tôi không muốn có bất kỳ điều gì liên quan tới họ. Tôi không nói với các sannyasin của tôi: hãy giành chiến thắng – không có gì để chiến thắng. Chỉ tồn tại – đó là tuyên ngôn của tôi. Tồn tại, bởi vì trong tồn tại bạn đã giành được tất cả rồi.

Tuesday, May 23, 2017

Author THIENOSHO posted on 7:23 PM in
Osho - Tại sao Thầy nói cuộc đời là quá trình kéo dài của hấp hối?


Quá đúng khi chúng ta gọi cuộc sống không phải là sống. Nếu nó thực sự là sống thì tại sao nó lại có thể kết thúc bằng cái chết? Sống và Chết là hai vấn đề trái ngược cho nên làm cách nào mà là cái chết có thể thỏa mãn cuộc sống? Cái chết là điểm kết thúc của sinh ra mà không phải kết thúc sống.
Và bởi vì cái chết xuất hiện ở thời điểm cuối cho nên đừng nghĩ rằng nó chỉ bắt đầu ở thời điểm cuối đó. Nó có mặt khi sinh ra. Nó bắt đầu vào chính cái ngày mà con người sinh ra. Sau khi sinh ra, chúng ta hấp hối ở mọi thời điểm. Khi quá trình hấp hối kết thúc, chúng ta gọi nó là chết. Những gì trong ngày sinh như là hạt mầm thì ở thời điểm cuối cùng nó sẽ xuất hiện như là quả chín nẫu. Vì vậy không có gì chắc chắn sau khi chết, nhưng cái chết là chắc chắn. Nó là chắc chắn bởi vì nó đến cùng với sinh ra. Sinh ra chỉ là tên khác của chết; nó là hạt mầm của chết. Hãy hiểu điều này một cách cẩn trọng. Bạn bắt đầu hấp hối vào cái ngày mà bạn sinh ra. Chính vì vậy mà tôi nói rằng, cuộc sống như chúng ta biết không phải là cuộc sống mà là quá trình kéo dài chậm rãi của hấp hối.
Chúng ta quen thuộc với việc hấp hối từ từ này chứ không phải là quen thuộc với sống, chúng ta luôn bận rộn về việc cố gắng cứu thoát chúng ta khỏi điều đó. Tất cả các kế hoạch và hành động của chúng ta là đạt được biện pháp an toàn và tự bảo vệ nào đó. Chúng ta đang làm gì? có phải tất cả thời gian chúng ta bận rộn là để bảo vệ chính chúng ta khỏi cái chết? con người trở nên mộ đạo cũng với lý do tương tự, để bảo vệ. Vì vậy mà họ theo tôn giáo khi họ cảm thấy cái chết đang đến gần. Đối với phần lớn thì tôn giáo của những thế hệ cũ là dạng như vậy. Tôi không gọi đây là sự mộ đạo thực sự. Đó chỉ là khía cạnh của sợ chết. Đó là biện pháp an toàn cuối cùng. Lòng mộ đạo thực sự không xuất hiện từ nỗi sợ hãi mà là từ sự trải nghiệm sống.
Chúng ta nên nhận biết rằng, những gì chúng ta biết ở hiện tại thì không là gì khác ngoài cái chết - và sự nhận biết này về cái chết sẽ đưa chúng ta tới bất tử. Cơ thể chết; nó đang hấp hối ở mọi thời điểm. Bằng việc quan sát cơ thể, bằng việc thức tỉnh đối với sự nhận biết về bất tử này, chúng ta bắt đầu trải nghiệm những gì không là cơ thể. Biết những gì không là cơ thể, biết linh hồn thì cũng là biết cuộc sống trong thực tại của nó, bởi vì linh hồn chưa bao giờ sinh ra và vì vậy nó chưa bao giờ chết. Sự thật tồn tại trước khi bạn sinh ra và tiếp tục tồn tại thậm chí sau cái chết của bạn. Đây là sống. Cuộc sống không phải là sự trải dài giữa sống và chết - ngược lại, sinh ra và chết chỉ là nhiều sự kiện xuất hiện trong tiến trình của sống.
Trong lúc thiền, khi tâm trí tĩnh lặng và trống rỗng, một cái gì đó khác biệt và tách rời với cơ thể có thể được nhận thấy. Nó không thể được nhận ra khi tâm trí không nghỉ ngơi, giống như con người không thể nhìn xuống đáy hồ khi có nhiều gợn sóng trên mặt hồ. Và cũng vì dòng ý nghĩ-gợn sóng trong tâm trí mà những gì ẩn dấu bên dưới chúng vẫn giữ nguyên ẩn dấu - và chúng ta coi bề mặt là toàn bộ sự thật. Cơ thể chỉ là nơi cư ngụ của con người lại có vẻ như là tất cả, như là mọi thứ. Nó tạo ra ảo ảnh rằng cơ thể là thực tại, là cuộc sống của con người. Bạn cho rằng toàn bộ bạn là giới hạn trong cơ thể và không còn gì hơn nữa sao. Sự nhận dạng này về cơ thể, ảo ảnh này về cơ thể không cho phép chúng ta biết bản thể thực của chúng ta, chúng ta nhìn quá trình diễn biến của hấp hối xuất hiện trong suốt cuộc đời như là cuộc sống. Nếu bạn nhìn việc xây dựng và phá hủy ngôi nhà của mình tương tự như sinh và tử thì đó cũng là một dạng sai lầm.
Bóng tối biến đi bởi sự xuất hiện của tinh thần tĩnh tại. Ảo ảnh được tạo ra bởi sự lo lắng tinh thần, nó cũng bị xua đuổi bởi tĩnh lặng. Những gì bị che khuất bởi những cơn sóng thì lại được tiết lộ bởi sóng lặng. Vì vậy mà lần đầu tiên chúng ta biết cư dân của cơ thể này. Ngay khi chúng ta biết cư dân đó thì cái chết không còn là những bộ trang phục cũ bị bỏ đi, và sinh ra sẽ có những bộ trang phục mới. Thế thì sẽ có những thực thể sống không cần trang phục. Chỉ những người tôi gọi là sống động là người biết dạng sống như thế này. Những người nhìn vào cơ thể như là bản thể họ thì vẫn còn là tê liệt. Cuộc sống thực sự của họ hãy còn chưa bắt đầu. Họ đang ở trong giấc mơ, mơ ngủ, trong ảo ảnh nhạt nhòa.
Nếu không thức dậy từ giấc mơ này, không thức dậy từ ảo giác rằng cơ thể là ta thì con người sẽ không bao giờ có khả năng biết bản thể mình, cốt lõi của mình, sự sống của mình. Thế gian tràn ngập điều vô nghĩa, tràn ngập cuộc sống tê liệt, và đa số con người là hấp hối và chưa bao giờ sống. Họ đang kiệt sức về việc tự bảo vệ khỏi cái chết, và họ chưa bao giờ biết người bên trong, sự bất tử bên ngoài cái chết.
Author THIENOSHO posted on 7:20 PM in
Osho - Tôi nên làm gì để trở nên sống động?


Bạn của tôi, nếu bạn nghĩ như vậy chỉ vì lời nói của tôi thì điều đó không giá trị gì. Hãy quên những gì tôi đã nói, những gì người khác nói và hãy nhìn lại xem. Chính bạn phải nhìn nó. Chính cái nhìn đó sẽ trở thành con đường dẫn bạn tới cuộc sống. Vậy thì bạn sẽ không phải hỏi, “Tôi nên làm gì để trở nên sống động?”
Nếu con người tình cờ nhận ra anh ta là tê liệt, sự tồn tại của anh ta, tính cách của anh ta đã chết từ lâu, thế thì tại sao thời điểm đó sẽ bắt đầu nhìn thấy đó không phải là cái chết. Nhưng với bạn, để nhìn thấy điều này thì sự lo lắng tinh thần của bạn phải bị quẳng đi. Hãy nhìn, darshan chỉ có thể khi tâm trí tĩnh lặng, trống rỗng, thoát khỏi đam mê. Hiện tại chỉ có những ý nghĩ. Không có nhìn, không darshan. Nghĩ về những gì tôi đã nói với bạn là đúng thì cũng chỉ là nghĩ. Ý nghĩ này sẽ không bao giờ là hữu ích.
Nghĩ không thể khám phá ra sự thật bởi vì tất cả mọi ý nghĩ là vay mượn. Tất cả ý nghĩ phụ thuộc vào người khác. Tất cả những ý nghĩ đó chỉ che dấu sự thật nhiều hơn. Bạn đã bao giờ nhận ra rằng tất cả ý nghĩ của bạn là vay mượn từ người khác, rằng chúng thực sự thuộc về người khác không? Bạn đã cóp nhặt những đồng vốn giả tạo. Đừng phụ thuộc vào nó bởi vì nó không bao giờ là vốn liếng cả. Lâu đài xây dựng trên kiểu vốn này giống như những người gắn vào những giấc mơ. Thậm chí chúng còn không thực như những trò chơi xếp nhà.
Tôi không muốn bắt bạn nghĩ. Tôi không muốn làm bạn tràn ngập bởi những thứ vay mượn. Tôi không muốn bạn nghĩ mà là muốn bạn thức tỉnh. Tôi muốn bạn từ bỏ nghĩ và chỉ nhìn. Và thế rồi nhìn những gì xuất hiện. Tiến lên phía trước nghĩ để nhìn. Sự một mình này sẽ dẫn bạn tới sự thật và tới lợi nhuận thực, tới giàu có thực sự mà chúng là của chính bạn. Tuyệt vời làm sao, quá trình nhìn-không-nghĩ đã dỡ bỏ bức màn hằng che phủ điều huyền bí mà không cần đến hành động của bạn.
Nên nhớ, không có kinh nghiệm giá trị trên thế gian mà người khác có thể trao cho bạn. Bất kỳ điều gì có thể trao tặng chưa bao giờ có giá trị. Hoặc không có kinh nghiệm nào có thể được trao tặng. Những thứ thuộc về vật chất có thể trao, nhận, trao đổi, nhưng không có cách nào để đổi chác kinh nghiệm sống. Về cốt lõi của trải nghiệm, Mahavira, Đức Phật hoặc Krishna hoặc Christ không thể trao cho bạn bất kỳ điều gì. Những người khác bám vào nghĩ, chấp nhận những ý nghĩ của người khác như là sự thật thì lại bị lấy đi sự thật. Sự thật nhận ra được bởi chính mình, không phải là thứ vay mượn từ người khác, sẽ chính là sự giải thoát.
Nhớ lại kinh Gita, kinh Koran hoặc kinh Thánh sẽ không tác dụng gì. Nó sẽ không mang đến cho bạn sự nhận biết. Ngược lại, nó sẽ bóp nghẹt khả năng của chính bạn về việc tự nhận biết, và bạn sẽ không bao giờ có khả năng đối mặt với sự thật. Những điều bạn nhớ lại từ sách giáo huấn, từ các kinh sách, sẽ luôn xuất hiện giữa bạn và sự thật. Chúng sẽ tạo ra sương mờ và bụi bặm, và việc bạn nhìn thấy nó thực sự là gì là điều không thể. Chúng ta phải dỡ bỏ mọi thứ ngăn giữa chúng ta và sự thật.
Để biết sự thật thì việc yêu cầu nghĩ là điều vô dụng. Lột bỏ mọi thứ và bạn sẽ mở ra. Thế rồi thông qua sự mở rộng đó sự thật sẽ vào bạn và biến đổi bạn. Từ bỏ nghĩ và chỉ nhìn. Mở cửa và nhìn. Đây là tất cả điều tôi phải nói.

Sunday, May 21, 2017

Author THIENOSHO posted on 4:56 AM in
Osho - Đời như bong bóng xà phòng
100 Cách thức nhìn đời - Cách nhìn đời thứ ba

Sự thật là một, nhưng những cánh cửa để tìm thấy nó có thể có nhiều. Và nếu bạn trở nên gắn liền với cửa, bạn sẽ dừng lại ở cửa. Vậy thì cánh cửa của sự thật sẽ không bao giờ mở ra cho bạn.
Sự thật ở khắp mọi nơi. Mọi thứ đang là chính nó, là sự thật. Nó có hình thức vô hạn. Nó cũng giống như vẻ đẹp. Vẻ đẹp tự biểu lộ trong nhiều dạng thức, nhưng điều đó không có nghĩa là vẻ đẹp tự nó là nhiều thứ khác nhau. Có gì phát sáng trong những ngôi sao vào ban đêm, và những gì phát ra hương thơm trong những bông hoa, và những gì thể hiện trong đôi mắt như là tình yêu - chúng khác nhau phải không? Các hình thức có thể khác nhau, nhưng cái bản chất như nhau có mặt trong tất cả. Nhưng người bị mắc kẹt vào các hình dạng không bao giờ đạt tới chỗ nhận biết linh hồn. Và người nào dừng lại ở cái đẹp không bao giờ có thể trải nghiệm chính vẻ đẹp. Cũng giống như vậy, những người bị dính mắc vào ngôn từ sẽ không biết sự thật.
Những ai biết điều này sẽ biến những trở ngại trên đường thành các bậc đá. Còn với những người không biết điều này, thậm chí bậc đá cũng sẽ trở thành chướng ngại vật.

Osho - Life Is A Soap Bubble
100 Ways to Look at Life - Way 003

Truth is one, but the doors to find it can be many. And if you become attached to the door itself, you will stop at the door. Then the door of truth will never open for you.
Truth is everywhere. Everything that is, is truth. It has infinite forms. It is just like beauty. Beauty manifests itself in many forms, but that does not mean that beauty itself is many different things. What glows in the stars at night, and what gives off fragrance in the flowers, and what shows in the eyes as love – are they different from each another? The forms may be different, but the very same essence is present in the all. But he who gets stuck at the form never comes to know the soul. And he who stops at the beautiful is never able to experience beauty itself. Likewise, those who get stuck with words will remain without the truth.
Those who know this, transform obstacles on the path into stepping stones. And for those who do not know this, even stepping stones will become obstacles.

Saturday, May 20, 2017

Author THIENOSHO posted on 7:08 AM in
Osho - Đời như bong bóng xà phòng
100 Cách thức nhìn đời - Cách nhìn đời thứ hai

Bạn phải không mệt mỏi và cống hiến trong việc theo đuổi chân lý của mình. Bạn xứng đáng tìm ra chân lý chỉ khi bạn gắng hết sức trong từng hơi thở của mình.
Mong muốn sự thật không phải là một trong những ham muốn khác của bạn. Một người mong muốn sự thật nửa vời thì không thực sự khát khao nó. Khao khát sự thật phải là hiến dâng trọn vẹn con tim mình. Khi con tim bạn khát khao sự thật trọn vẹn và toàn bộ, khát khao đó trở thành con đường. Hãy nhớ rằng, một khát khao sự thật cháy bỏng là chính con đường dẫn đến nó. Lời cầu nguyện dâng lên chỉ khi bản thể của bạn có một khát khao chân lí vô hạn, và nhịp đập trái tim bạn chỉ dành cho việc khám phá Cái Không Biết. Khi nào bạn sống và hít thở chỉ vì sự thật, lúc đó, trong cùng sự mong ước tĩnh lặng đó, bạn đạt bước chân đầu tiên hướng về nó. Chỉ có tình yêu - một tình yêu bỏng cháy bởi khát khao - mới xứng đáng và có quyền đạt tới chân lí.

Osho - Life Is A Soap Bubble
100 Ways to Look at Life - Way 002
You have to be tireless and devoted in your pursuit of truth.You deserve to find truth only if you strive with every breath.
The desire for truth should not be just one among all your other desires. Someone who desires truth half-heartedly doesn’t really desire it at all. The longing for truth has to be whole-hearted and total. When your heart thirsts for truth totally and completely, that very thirst becomes the path. Remember, a burning thirst for truth is itself the path to it. Prayer arises only when your being has an infinite thirst for truth, and your heart beats just to discover the unknown. When you live and breathe only for truth, then in that same silent yearning you take the first steps toward it. Only love – a love burning with thirst – deserves and has the right to truth.

Thursday, May 18, 2017

Author THIENOSHO posted on 8:55 PM in
Osho - Đời như bong bóng xà phòng
100 Cách thức nhìn đời - Cách nhìn đời thứ nhất

Con người sinh ra trong nô lệ. Chúng ta sinh ra như những kẻ nô lệ cho chính mình. Chúng ta đến thế gian này và bị giam cầm trong xiềng xích của ham muốn, bị trói chặt bởi những sợi dây tinh tế.
Chúng ta đã bị bắt làm nô lệ như thế này từ lúc lọt lòng. Nó là một cái gì đó được trao bởi tạo hóa; chúng ta không cần phải làm gì để có được nó. Con người chỉ đơn giản nhận thấy mình là nô lệ. Tự do phải kiếm tìm và chỉ có những ai đấu tranh và nỗ lực cho tự do thì mới tìm thấy nó.
Tự do phải được trả giá. Không thứ gì có giá trị trong cuộc đời này lại miễn phí bao giờ. Sự nô lệ này mà thiên nhiên đã trao cho bạn không phải là một bất hạnh; nó sẽ là bất hạnh chỉ khi chúng ta thất bại trong việc giành lấy tự do cho mình. Không có gì sai trong việc sinh ra là một nô lệ, nhưng chắc chắn là sai lầm khi chết như một kẻ nô lệ. Trừ khi bạn tìm thấy tự do nội tâm, không có gì trong cuộc đời sẽ có ý nghĩa hay mục tiêu hoàn thành.
Bạn có thể đã được trao cho cuộc sống, nhưng nếu bạn vẫn còn bị mắc kẹt trong nhà tù của những ham muốn, nếu bạn không bao giờ biết bầu trời tự do của tỉnh thức, vậy thì bạn sẽ không bao giờ biết cuộc sống. Không có sự khác biệt nào giữa một người bị cầm tù trong dục vọng và một con chim bị nhốt trong lồng. Bạn chỉ bước vào thế giới của cuộc sống thực sự khi nào sự tỉnh thức của bạn được giải thoát khỏi ham muốn.
Nếu bạn muốn biết sự thật, hãy trở thành chủ nhân của chính mình. Đạt tới chân lý không dành cho những ai bị đánh bại bởi bản ngã của mình.

Osho - Life Is A Soap Bubble
100 Ways to Look at Life (Way 001)
Man is born in slavery. We are born as slaves to ourselves.We come into this world imprisoned in chains of desire, held tight by those subtle chains.
We have been enslaved like this since birth. It is something given by nature; we don’t have to do anything to earn it. Man simply finds he is a slave. Freedom has to be earned and only someone who struggles and strives for it will find it. For freedom, a price has to be paid. Nothing of value in life is ever free. This slavery which nature gave you is not a misfortune; it would be a misfortune only if we failed to win our freedom. There is nothing wrong in being born a slave,but it is definitely wrong to die as one. Unless you find inner freedom, nothing in life will have any meaning or fulfillment.You may have been given life, but if you remain trapped in a prison of desires, if you never know the free sky of awareness, then you will never know life. There is no difference at all between someone imprisoned in desire and a bird imprisoned in a cage. You only enter the world of real life when your awareness is freed from desire.
If you want to know truth, become a master of yourself.Victory over truth is not for someone who is defeated by their own self.

Saturday, October 1, 2016

Author Hanh Nguyen posted on 5:51 AM in
Bộ sưu tập sách Việt ngữ trên trang Thiền OSHO



Tôi không nhớ đã sưu tầm các tác phẩm của Người bằng Việt ngữ chính xác tự bao giờ, nhưng đến nay đã được gần 90 quyển:
Tôi đã say mê làm đêm làm ngày bất cứ lúc nào “rảnh rỗi” (Thật ra có ai mà quởn trong thời buổi kinh khủng này). Nhưng một hôm tôi giựt mình tỉnh thức nhờ đọc một câu chuyện nhỏ mà Người đã từng kể trong một bài nói. Hôm nào tìm lại được câu chuyện đó trên trang Thiền OSHO tôi sẽ repost cho bạn xem.
Vậy là từ bữa đó trở đi, mỗi ngày dù bận cỡ nào tôi cũng đọc 1, 2 trang những lúc ngồi trong xe chờ vợ từ chỗ làm ra; 10-15 phút trước khi đi ngủ, hoặc thường nhất là khi vừa đọc vừa gõ lên bàn phím, sửa lỗi chính tả để post bài lên trang Thiền OSHO.
Chẳng biết cho tới ngày nhắm mắt xuôi tay, tôi có đọc hết các tác phẩm của Người không nữa! Đó là còn chưa kể rất nhiều tác phẩm chưa được dịch sang Tiếng Việt!!
Thú thiệt, tôi cũng thích thú đọc các nguyên tác bằng Anh ngữ vì chúng mang cái âm hưởng đặc biệt của Người khi Người nói Tiếng Anh. Tôi cũng hơi tài lanh khi có ý định dịch sang Tiếng Việt các nguyên tác mà tính đến nay còn chưa được các dịch giả rớ đến. Có lẽ vài ngày dịch một trích đoạn và post lên luôn trên trang này. Bạn hữu hãy chờ xem tôi có nói dóc không nhé!

Thôi, hôm nay vậy đủ rồi. Khá khuya.

Monday, September 7, 2015

Author Hanh Nguyen posted on 7:05 PM in
Trong một phút giây trống rỗng giữa những xô bồ của dòng đời, tôi đã bước vào đó - vào một không gian không nhà, không cửa, không người, không cây, không tất cả ngoại trừ một đám khói mờ nhạt bốc lên từ những tháng ngày dĩ vãng.
Hai tháng, một tháng, hay bao nhiêu ngày từ hôm đó tôi không còn nhớ rõ, mẹ tôi đem đốt dần những thứ chúng tôi đã cất giữ bao năm qua. Giữa đám cỏ rậm rạp trên bãi đất trống trước nhà, hơi nóng hừng hực hắt vào khuôn mặt đã ửng đỏ của mẹ tôi khiến mẹ càng vội vã hơn thảy vào đám lửa vàng rực ấy những thứ cũ kĩ lôi ra từ cái bao gạo rách. Mẹ đã đốt chúng, đốt hết quần áo, khăn màn, mùng mền, chiếu gối… Ngọn lửa hung hãn đó đã nuốt chửng tất cả, nuốt luôn mồ hôi nước mắt hơn nửa đời người của ba mẹ.
Rời nó sao? Rời ngôi nhà mà ba mẹ tôi đã dành cả mấy mươi năm cuộc đời để dựng lên được nó? Để tìm cái gì? Đung đưa trên cái võng vải dù đầu phòng khách, tôi đã bị bao vây bởi những câu hỏi ngớ ngẩn như vầy: “Nhà cao cửa rộng” – đó là cụm từ nảy ra sau những dấu chấm hỏi không ngừng xuất hiện trong đầu khi tôi ngước nhìn trần nhà thạch cao trắng toát nơi tôi chưa một lần với tới. “Rời ngôi nhà một lầu có cái cửa rộng hai mét mấy phân để đi sống ở đâu?” À, ra rồi! Để tới một phương trời trên thế gian này nơi có tia nắng ấm của sự đoàn tụ và ánh mặt trời của hai tiếng 'tương lai'. Và cuối cùng tôi cũng có thể đặt dấu chấm cho một trong hàng trăm ý nghĩ của mình.
Hai mươi, mười lăm, chín… Tôi âm thầm đếm ngược từng ngày còn sót lại trước khi ra đi để tới một nơi mơ hồ trong trí tưởng tượng qua những hình ảnh bóng lộn trên sách báo. Cảm giác thương nhớ cảnh vật xung quanh tôi bỗng nhiên tràn ngập không gian. Tôi lần mò bước chân ra bậc thềm trước nhà, đưa mắt nhìn ngắm thật kĩ mọi thứ - cái tường rào đầy rêu xanh, chiếc vỏ xe mục góc vườn, những chậu cây lược vàng to nhỏ xếp hàng dài ngay ngắn dưới cửa sổ, đống đá xanh chất cạnh lỗ “chó chui”, và cả khoảng sân đất phẳng phiu còn cất giữ một dự án xây hòn non bộ của ba tôi khi nghỉ hưu. Tất cả như trở nên có hồn khi tôi nhìn chúng với một trái tim luyến tiếc. Tôi ngồi đó, dưới cái nực nội và tiếng kêu lách tách của mái hiên bằng tôn giữa trưa hè. Áp tay vào bức tường đã phai sơn, tôi cố sờ soạng những thứ sẽ phải rời xa mãi mãi. Cái mát lạnh của chân tường như làm dịu đi hơi nóng trong lòng bàn tay tôi trong khi ánh mắt tôi dõi theo từng nét nhấp nhô của những giọt sơn đã bạc màu nắng. Tôi nhìn, qua vị mặn của nước mắt, và ráng ghi nhớ từng vết nứt chân chim, những vệt dơ in trên đường xi-măng trắng giữa những tấm gạch lát sàn, và từng lớp sơn tróc ra sau bao nhiêu ngày mưa nắng. Có lẽ bao năm qua, chúng đã nhìn tôi như thế, và tôi đã ngoảnh mặt nhìn dòng đời.
Lo sợ đã trổi dậy trong giây phút thầm lặng ấy. Tôi vội vàng lục tìm chiếc máy ảnh cũ. Bước đi trên những nỗi sợ sẽ lạc mất chúng ngày mai, tôi đặt máy ảnh vào mọi góc có thể và chụp lấy chụp để mọi thứ trong vườn. Từ nhành cỏ, ngấn lá, đám nha đam, cá vàng cá đỏ bơi lội trong hồ, tới con hẻm nhấp nhô xi-măng trộn sỏi và cái cây sa-kê trĩu quả trước sân đều được tôi ghi lại qua ống kính. Bắt gặp tôi chụp tới tấp vậy, ba tôi hỏi: “Chụp chi lia lịa dữ vậy?” Tôi định thốt ra câu “He he! Con chụp cho vui,” mà cổ họng như nghẹn ứ.
Sẽ có không ở nơi ấy, có không bãi cỏ xanh rờn lượn sóng giữa những cơn gió nhẹ mỗi trưa hè? Có không những buổi chiều vi vu cùng cánh diều trong gió trên đống đất cuối bãi? Có không cái tiếng cọc cạch của chiếc xe đạp cũ kĩ đều nhịp theo từng vòng đạp ngắm hoàng hôn? Có không những sáng vừa ngồi viết văn vừa thọt chân ra cái ô ở thành ban công bứt lá sa-kê? Có không mấy cái lò nung đất sét xả khói đen nghi ngút năm năm qua? Và có không… cho tôi hỏi. Lòng tham của tôi muốn mang theo tất cả tới nơi ấy. Tôi gấp chúng lại và bỏ vào va-li để đem theo được không? Thế rồi tôi bước vào nhà, để lại trên thành ban công sờn mép một câu “Ước gì tôi có thể”.
Ngồi bên rổ sa-kê hấp còn đang bốc khói, tôi cố ăn thật nhiều những lát sa-kê chứa đầy tinh bột mà trước đây tôi chỉ thích ăn nó khi chúng đang nóng hổi với lớp bột vàng giòn bọc ngoài. Những lát sa-kê trắng tinh trở nên ngọt bùi một cách lạ thường trong ý nghĩ tôi sẽ không được thưởng thức nó nữa. Thế nên, tôi sẽ ăn bù cho mùa quả tới vậy.
Rồi cũng tới cái ngày đó – ngày tiếng nói chuyện của chúng tôi vang dội giữa những bức tường trống không nơi không có giường tủ. Thời gian đã đẩy chúng tôi đi qua những lần lau chùi gấp gáp, những cái khiêng va-li nặng nề, và những lời từ biệt vội vã. Trong giây phút ấy, tôi đã đi ra thềm nhà mà không cần khóa cửa, bước xuống khoảng sân gạch tàu mà không tìm kiếm chiếc xe đạp quen thuộc, và bước ra khỏi cánh cổng sắt sơn xanh mà không quay mặt lại nhìn ngôi nhà thân yêu lần cuối. Để cho những giọt nước mắt bội bạc lẫn luyến tiếc làm nhạt nhòa đi ngôi nhà yêu dấu đang dần nhỏ lại và mất hút sau lưng.
…Ơi! Tôi đành để một chỗ trống trước từ ấy. Biết phải đặt vào đó chữ gì đây khi có biết bao nhiêu thứ ùa về trong kí ức. Sa-kê, nhà, xe đạp, hồ cá, sàn nước … Tôi phải gọi cái nào bây giờ. Thế nên, tôi cứ lặng lẽ ngắm nhìn những hình ảnh quen thuộc chen lấn trong suy nghĩ, để lại một tiếng “ơi” vang vọng giữa muôn ngàn nỗi nhớ.
Nơi đó đã không còn thuộc về tôi nữa, tôi nghĩ thế. Nhưng đối với tôi, những ngày tháng ấy vẫn sống động như ngày nào. Dưới khoảng trời đó vẫn còn tiếng rồ xe đi vào mỗi buổi sáng, tiếng leng keng của chiếc dây xích khóa cổng, hòa cùng tiếng ti-vi bật mỗi tối. Và sống ở nơi ấy là một gia đình nhỏ có cô bé đạp xe dạo chơi mỗi buổi chiều; nó vẫn đứng đó, tựa vào thành ban công và ngắm nhìn bãi cỏ xanh rờn phai nhạt màu nắng.  
Đến khi nào tôi mới được ngồi tựa vào vách tường cạnh cái bàn gỗ sờn mép, vắt chân lên hai cái ghế, còn mắt chăm chú dõi theo những hình ảnh không ngừng chuyển động trên ti-vi? Sẽ có nữa không ngày ấy vang tiếng võng kẽo kẹt của ba tôi nằm đọc sách trên cái giá võng cột lại ở hai đầu? Với một tia chờ đợi mong manh, tôi mong chờ ngày ấy sẽ đến – một ngày xa xăm nào đó của kiếp người. Và tôi vẫn cất giữ những ngày tháng xa vời ấy trong kí ức – nơi nhạt nhòa những nét chữ mơ hồ viết nên cái tên trên blog này: “Cuộc tình không lời hẹn ước”.
Lucy Nguyen

Thursday, September 3, 2015

Author Hanh Nguyen posted on 9:43 PM in
Một mái nhà là một cuộc sống mới. Đối với tôi, điều đó là vậy. Mỗi lần bước chân vào một không gian khác lạ có bốn bức tường che chắn là thêm một lần tôi giở qua một trang vở cũ đầy những vết sờn, chi chít những dòng chữ nắn nót xen kẽ vài nét nguệch ngoặc. Dù biết mình chỉ là một con người nhỏ bé muốn mượn tạm nơi nào đó trên trái đất này để trú ngụ trong khoảng thời gian mà người ta gọi là cuộc đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy trong cuộc sống tôi vẫn lưu lại những nếp gấp đâu đó. Để rồi một ngày tôi lại bâng khuâng lục lại những ký ức ấy – những dĩ vãng mằn mặn vị nước mắt.
Trong một phút giây nào đó giữa muôn ngàn những khoảnh khắc nghĩ về quá khứ, tôi chợt nhớ về ngày hôm ấy. Đó là một buổi chiều khi những tia nắng gắt cuối ngày vẫn còn bướng bỉnh đeo đuổi theo cái bóng của hai mẹ con tôi trên chiếc xe honda cũ cà tàng đang la lối ỏm tỏi trên con đường trải nhựa quen thuộc dẫn về xóm nhà cũ của tôi. Về lại nơi mà tôi đã thuộc từng gốc cây hay bờ ruộng này mục đích là để chặt mấy cây tầm vông về làm sào phơi đồ ở ngôi nhà mới. Đứng ngay trên khoảng sân đầy cát bụi, trước mắt tôi lúc đó chỉ là một đống hoang tàn. Những bức tường gạch trơ trụi không vôi vữa – thứ đã che mưa chắn gió cho tôi ròng rã suốt mười năm trời – đã đổ sập, ngổn ngang bên cạnh là một bãi ngói vỡ bạc màu. Nhìn đống ngói bể, cổ họng tôi như nghẹn ứ. Tôi lẳng lặng bước qua những mảnh ngói đang chồng chất lên nhau, bước qua không gian tĩnh lặng vừa trống rỗng vừa tràn ngập những kí ức ùa về. Tuổi thơ tôi là nơi này… Tôi thật sự không biết nên đặt dấu chấm hay chấm hỏi ở cuối câu đó nữa. Giữa những tiếng loảng xoảng dưới chân vang lên đâu đó tiếng cười nói, tiếng xe máy rồ đi mỗi buổi sáng, và tiếng ếch kêu sau mỗi trận mưa đêm. Thế nhưng, trước mặt tôi giờ là một mảnh sân khô cằn, những căn nhà đổ nát, những gốc tràm vẫn còn mới vết cưa ngang, và con đường mòn xuống dốc lổm nhổm sỏi đá… tất cả nằm gọn trong hai tiếng “Quy hoạch”.
Xúc cảm lúc ấy đã dẫn tôi ra sau vườn – nơi nhà tôi hay gọi là “sàn nước”. Không còn hai cái lu to đựng đầy nước ở góc sàn nữa, không còn cái nền xi măng ẩm ướt cùng rêu xanh. Thế nhưng vẫn còn sót lại nơi góc trúc vài sợi dây ni lông được buộc vào từ đời thuở nào và một chiếc giỏ tre mốc meo quen thuộc. Thứ mà chúng tôi  không màng tới và bỏ lại khi chuyển nhà giờ như chứa đầy những năm tháng của cuộc sống nơi đây. Tôi nhìn chăm chăm vào cái nơ ni lông đó, chỉ nhìn nó thôi – cái hình ảnh như in vào tâm trí không thể thay đổi được, tôi cảm giác như tôi đã tìm thấy mình, tìm thấy những ngày tháng nghèo khó nhưng vui vẻ nơi này.
Ngày rời căn nhà mà chúng tôi cứ thấp thỏm lo sợ trong những đêm mưa to gió lớn, tôi không hề có một cảm giác luyến tiếc gì. Lòng nôn nao muốn sống ở ngôi nhà mới đã đẩy tôi đi trong sự vô tâm và bội bạc. Tôi vui vẻ bước đi, ánh mắt hướng về ngôi nhà nơi tôi có thể bước lên những bậc thang mỗi ngày như tôi mơ ước, và bỏ lại sau lưng người bạn đã che chở cho tôi suốt mười năm. Thật ngớ ngẩn khi bây giờ lại đi nhớ thương nơi tôi đã ngoảnh bước khi đáng lẽ những giọt nước mắt lúc ấy nên rơi vào cái ngày chuyển nhà hôm đó. Càng ngớ ngẩn hơn khi tôi lại luyến tiếc cái nơi mà chúng tôi  phải chạy đi lấy áo mưa trùm lên mùng và bận rộn lấy thau để hứng nước mưa dột. Khi tôi đang sống như thế thì tôi mơ ước mình được ở trong một ngôi nhà có những bậc thang sáng bóng. Và lúc tôi được sống trong một ngôi nhà cao ráo như ao ước thì tôi lại nhớ về nơi mà sau này tôi phát hiện ra có người ví nó với cái “chuồng heo”. Mâu thuẫn làm sao!
Nhớ - một cảm xúc không có gì lạ khi phải rời xa một nơi mình đã gắn bó một quãng thời gian dài. Thế nhưng trong tôi đâu đó vẫn còn cảm giác tiếc nuối cuộc sống thoải mái ở vùng quê mộc mạc và yên ả này. Phải chăng hai chữ “hờ hững” đã đi theo cách tôi sống để rồi lúc bấy giờ kéo theo tiếc nuối. Tôi đã bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời, tôi nghĩ thế. Nhưng không, chính tôi đã bước đi một cách vội vã trên con đường mòn quen thuộc cho tới khi đặt chân lên một ngã rẽ mới tôi mới tiếc nuối về những điều tôi chưa làm với vẻ đẹp của con đường đã đi qua. Thế nên, hãy tận hưởng và sống hết mình cho cuộc sống ngày hôm nay vì có thể ngày mai nó sẽ tan biến. Hãy sống trong khoảnh khắc hiện tại để rồi một ngày nào đó khi nhớ lại ngày xưa chúng ta có thể trao cho những kí ức ấy một nụ cười mãn nguyện mà không hối tiếc.
Tái bút:
Một lần khác, khi sống ở nhà mới được khá lâu, trên đường về mẹ con tôi có đi ngang qua con dốc hẹp dẫn về xóm nhà ngày xưa. Chợt nhớ xen lẫn tò mò, tôi đòi mẹ chở xuống đó để xem khung cảnh làng quê ngày ấy hôm nay như thế nào rồi. Vừa xuống hết dốc, tôi bắt gặp một bãi đất trống không vẫn còn in rõ vết xe ủi phẳng lì, xung quanh rào lưới B40 cẩn thận. Tất cả mọi thứ đều khác xưa: nhà cửa giờ đã kín cổng cao tường, con dốc không còn lổm nhổm sỏi đá mà phẳng phiu nhựa đường,… Ngạc nhiên trước sự thay đổi này, tôi tò mò xăm soi từng ngỏ ngách của những cái mới lạ, trong đầu không còn nhớ về những năm tháng xưa bởi tôi không tìm thấy một cái gì đó quen thuộc nữa. Vừa ngay lúc tôi đang ngơ ngác giữa chốn này thì một con chó bẹc-giê dữ tợn xông ra từ ngôi nhà cuối dốc. Hoảng quá, mẹ tôi rồ xe phóng lên dốc trong khi tôi co giò tránh hàm răng hung dữ của con chó đuổi theo sát phía sau. Lên gần tới nửa dốc thì con chó ngưng sủa và không đuổi theo nữa. “Thoát nạn!” – tôi nghĩ. Thở phào một hơi, mẹ con tôi được một phen hú vía.
Chó đuổi! Nếu tôi biết từ nào diễn tả tiếng cười lịch sự hơn hai chữ “ha ha” thì tôi cũng đặt vào đây rồi. Tôi không nhịn cười được khi nghĩ lại lần đó. Có lẽ con chó đó đã nhắc tôi rằng “Mi không còn thuộc về nơi này nữa! Hãy đi về nơi mà mi đang ở ấy!” “Xóm mới” đó đã bảo tôi đừng nhớ về quá khứ nữa. Có ích chi khi cứ tìm lại một thời đã qua. Nếu cứ cố tìm lại quá khứ, có khi lại gặp phải những rắc rối khác. Thế nên, tôi đành cất giữ những kỉ niệm tuổi thơ của mình trong lòng – nơi tôi không phải cố để tìm thấy một thứ gì đó quen thuộc từ thuở xưa.
Đó là lần cuối cùng tôi về lại nơi ấy – nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Dù biết ở đó không còn sót lại gì thuộc về tôi nhưng con dốc trải nhựa vừa lạ vừa quen ấy vẫn luôn có một sức hấp dẫn lạ lùng khiến mỗi lần đi ngang qua tôi đều ngoái đầu lại nhìn nó – nhìn lại những năm tháng đã xa vời.
Lucy Nguyen


Select Category