Chia sẻ những trải nghiệm tâm linh trên con đường tỉnh thức cùng Osho
  • Tuyên ngôn của Osho 1

    'Từ lời tôi bạn có thể bùng cháy, nhưng bạn sẽ không thể nào tìm ra bất kì lí thuyết, học thuyết nào. Bạn có thể tìm ra cách sống, nhưng không tìm ra được giáo lí để thuyết giáo. Bạn có thể tìm ra tính cách nổi dậy hay tiêm nhiễm nhưng bạn sẽ không tìm thấy chủ đề cách mạng nào được tổ chức...' Từ cá tính tới cá nhân - Osho

  • Tuyên ngôn của Osho 2

    'Lời tôi không chỉ là ngọn lửa. Tôi đang đặt thuốc nổ đây đó, chúng sẽ nổ tung trong nhiều thế kỉ. Tôi đang đặt nhiều hơn là sự cần thiết - tôi chưa bao giờ tính hết cơ hội. Gần như từng câu đều dự định để tạo ra rắc rối cho bất kì ai muốn tổ chức tôn giáo quanh tôi.' Từ cá tính tới cá nhân - Osho

  • Trích dẫn Osho Mỗi ngày

    'Phật đã bị hiểu lầm rất nhiều, không chỉ bởi kẻ thù của ông ấy mà còn bởi bạn bè của ông ấy nữa - thực ra bị hiểu lầm bởi bạn bè còn nhiều hơn là bởi kẻ thù. Ông ấy đã bị hiểu lầm hơn bất kì ai khác trên thế giới này. Và lí do là ở chỗ ông ấy là một trong những thầy sâu sắc nhất.' - Osho

Saturday, October 1, 2016

Author Hanh Nguyen posted on 5:51 AM in
Bộ sưu tập sách Việt ngữ trên trang Thiền OSHO



Tôi không nhớ đã sưu tầm các tác phẩm của Người bằng Việt ngữ chính xác tự bao giờ, nhưng đến nay đã được gần 90 quyển:
Tôi đã say mê làm đêm làm ngày bất cứ lúc nào “rảnh rỗi” (Thật ra có ai mà quởn trong thời buổi kinh khủng này). Nhưng một hôm tôi giựt mình tỉnh thức nhờ đọc một câu chuyện nhỏ mà Người đã từng kể trong một bài nói. Hôm nào tìm lại được câu chuyện đó trên trang Thiền OSHO tôi sẽ repost cho bạn xem.
Vậy là từ bữa đó trở đi, mỗi ngày dù bận cỡ nào tôi cũng đọc 1, 2 trang những lúc ngồi trong xe chờ vợ từ chỗ làm ra; 10-15 phút trước khi đi ngủ, hoặc thường nhất là khi vừa đọc vừa gõ lên bàn phím, sửa lỗi chính tả để post bài lên trang Thiền OSHO.
Chẳng biết cho tới ngày nhắm mắt xuôi tay, tôi có đọc hết các tác phẩm của Người không nữa! Đó là còn chưa kể rất nhiều tác phẩm chưa được dịch sang Tiếng Việt!!
Thú thiệt, tôi cũng thích thú đọc các nguyên tác bằng Anh ngữ vì chúng mang cái âm hưởng đặc biệt của Người khi Người nói Tiếng Anh. Tôi cũng hơi tài lanh khi có ý định dịch sang Tiếng Việt các nguyên tác mà tính đến nay còn chưa được các dịch giả rớ đến. Có lẽ vài ngày dịch một trích đoạn và post lên luôn trên trang này. Bạn hữu hãy chờ xem tôi có nói dóc không nhé!

Thôi, hôm nay vậy đủ rồi. Khá khuya.

Monday, September 7, 2015

Author Hanh Nguyen posted on 7:05 PM in
Trong một phút giây trống rỗng giữa những xô bồ của dòng đời, tôi đã bước vào đó - vào một không gian không nhà, không cửa, không người, không cây, không tất cả ngoại trừ một đám khói mờ nhạt bốc lên từ những tháng ngày dĩ vãng.
Hai tháng, một tháng, hay bao nhiêu ngày từ hôm đó tôi không còn nhớ rõ, mẹ tôi đem đốt dần những thứ chúng tôi đã cất giữ bao năm qua. Giữa đám cỏ rậm rạp trên bãi đất trống trước nhà, hơi nóng hừng hực hắt vào khuôn mặt đã ửng đỏ của mẹ tôi khiến mẹ càng vội vã hơn thảy vào đám lửa vàng rực ấy những thứ cũ kĩ lôi ra từ cái bao gạo rách. Mẹ đã đốt chúng, đốt hết quần áo, khăn màn, mùng mền, chiếu gối… Ngọn lửa hung hãn đó đã nuốt chửng tất cả, nuốt luôn mồ hôi nước mắt hơn nửa đời người của ba mẹ.
Rời nó sao? Rời ngôi nhà mà ba mẹ tôi đã dành cả mấy mươi năm cuộc đời để dựng lên được nó? Để tìm cái gì? Đung đưa trên cái võng vải dù đầu phòng khách, tôi đã bị bao vây bởi những câu hỏi ngớ ngẩn như vầy: “Nhà cao cửa rộng” – đó là cụm từ nảy ra sau những dấu chấm hỏi không ngừng xuất hiện trong đầu khi tôi ngước nhìn trần nhà thạch cao trắng toát nơi tôi chưa một lần với tới. “Rời ngôi nhà một lầu có cái cửa rộng hai mét mấy phân để đi sống ở đâu?” À, ra rồi! Để tới một phương trời trên thế gian này nơi có tia nắng ấm của sự đoàn tụ và ánh mặt trời của hai tiếng 'tương lai'. Và cuối cùng tôi cũng có thể đặt dấu chấm cho một trong hàng trăm ý nghĩ của mình.
Hai mươi, mười lăm, chín… Tôi âm thầm đếm ngược từng ngày còn sót lại trước khi ra đi để tới một nơi mơ hồ trong trí tưởng tượng qua những hình ảnh bóng lộn trên sách báo. Cảm giác thương nhớ cảnh vật xung quanh tôi bỗng nhiên tràn ngập không gian. Tôi lần mò bước chân ra bậc thềm trước nhà, đưa mắt nhìn ngắm thật kĩ mọi thứ - cái tường rào đầy rêu xanh, chiếc vỏ xe mục góc vườn, những chậu cây lược vàng to nhỏ xếp hàng dài ngay ngắn dưới cửa sổ, đống đá xanh chất cạnh lỗ “chó chui”, và cả khoảng sân đất phẳng phiu còn cất giữ một dự án xây hòn non bộ của ba tôi khi nghỉ hưu. Tất cả như trở nên có hồn khi tôi nhìn chúng với một trái tim luyến tiếc. Tôi ngồi đó, dưới cái nực nội và tiếng kêu lách tách của mái hiên bằng tôn giữa trưa hè. Áp tay vào bức tường đã phai sơn, tôi cố sờ soạng những thứ sẽ phải rời xa mãi mãi. Cái mát lạnh của chân tường như làm dịu đi hơi nóng trong lòng bàn tay tôi trong khi ánh mắt tôi dõi theo từng nét nhấp nhô của những giọt sơn đã bạc màu nắng. Tôi nhìn, qua vị mặn của nước mắt, và ráng ghi nhớ từng vết nứt chân chim, những vệt dơ in trên đường xi-măng trắng giữa những tấm gạch lát sàn, và từng lớp sơn tróc ra sau bao nhiêu ngày mưa nắng. Có lẽ bao năm qua, chúng đã nhìn tôi như thế, và tôi đã ngoảnh mặt nhìn dòng đời.
Lo sợ đã trổi dậy trong giây phút thầm lặng ấy. Tôi vội vàng lục tìm chiếc máy ảnh cũ. Bước đi trên những nỗi sợ sẽ lạc mất chúng ngày mai, tôi đặt máy ảnh vào mọi góc có thể và chụp lấy chụp để mọi thứ trong vườn. Từ nhành cỏ, ngấn lá, đám nha đam, cá vàng cá đỏ bơi lội trong hồ, tới con hẻm nhấp nhô xi-măng trộn sỏi và cái cây sa-kê trĩu quả trước sân đều được tôi ghi lại qua ống kính. Bắt gặp tôi chụp tới tấp vậy, ba tôi hỏi: “Chụp chi lia lịa dữ vậy?” Tôi định thốt ra câu “He he! Con chụp cho vui,” mà cổ họng như nghẹn ứ.
Sẽ có không ở nơi ấy, có không bãi cỏ xanh rờn lượn sóng giữa những cơn gió nhẹ mỗi trưa hè? Có không những buổi chiều vi vu cùng cánh diều trong gió trên đống đất cuối bãi? Có không cái tiếng cọc cạch của chiếc xe đạp cũ kĩ đều nhịp theo từng vòng đạp ngắm hoàng hôn? Có không những sáng vừa ngồi viết văn vừa thọt chân ra cái ô ở thành ban công bứt lá sa-kê? Có không mấy cái lò nung đất sét xả khói đen nghi ngút năm năm qua? Và có không… cho tôi hỏi. Lòng tham của tôi muốn mang theo tất cả tới nơi ấy. Tôi gấp chúng lại và bỏ vào va-li để đem theo được không? Thế rồi tôi bước vào nhà, để lại trên thành ban công sờn mép một câu “Ước gì tôi có thể”.
Ngồi bên rổ sa-kê hấp còn đang bốc khói, tôi cố ăn thật nhiều những lát sa-kê chứa đầy tinh bột mà trước đây tôi chỉ thích ăn nó khi chúng đang nóng hổi với lớp bột vàng giòn bọc ngoài. Những lát sa-kê trắng tinh trở nên ngọt bùi một cách lạ thường trong ý nghĩ tôi sẽ không được thưởng thức nó nữa. Thế nên, tôi sẽ ăn bù cho mùa quả tới vậy.
Rồi cũng tới cái ngày đó – ngày tiếng nói chuyện của chúng tôi vang dội giữa những bức tường trống không nơi không có giường tủ. Thời gian đã đẩy chúng tôi đi qua những lần lau chùi gấp gáp, những cái khiêng va-li nặng nề, và những lời từ biệt vội vã. Trong giây phút ấy, tôi đã đi ra thềm nhà mà không cần khóa cửa, bước xuống khoảng sân gạch tàu mà không tìm kiếm chiếc xe đạp quen thuộc, và bước ra khỏi cánh cổng sắt sơn xanh mà không quay mặt lại nhìn ngôi nhà thân yêu lần cuối. Để cho những giọt nước mắt bội bạc lẫn luyến tiếc làm nhạt nhòa đi ngôi nhà yêu dấu đang dần nhỏ lại và mất hút sau lưng.
…Ơi! Tôi đành để một chỗ trống trước từ ấy. Biết phải đặt vào đó chữ gì đây khi có biết bao nhiêu thứ ùa về trong kí ức. Sa-kê, nhà, xe đạp, hồ cá, sàn nước … Tôi phải gọi cái nào bây giờ. Thế nên, tôi cứ lặng lẽ ngắm nhìn những hình ảnh quen thuộc chen lấn trong suy nghĩ, để lại một tiếng “ơi” vang vọng giữa muôn ngàn nỗi nhớ.
Nơi đó đã không còn thuộc về tôi nữa, tôi nghĩ thế. Nhưng đối với tôi, những ngày tháng ấy vẫn sống động như ngày nào. Dưới khoảng trời đó vẫn còn tiếng rồ xe đi vào mỗi buổi sáng, tiếng leng keng của chiếc dây xích khóa cổng, hòa cùng tiếng ti-vi bật mỗi tối. Và sống ở nơi ấy là một gia đình nhỏ có cô bé đạp xe dạo chơi mỗi buổi chiều; nó vẫn đứng đó, tựa vào thành ban công và ngắm nhìn bãi cỏ xanh rờn phai nhạt màu nắng.  
Đến khi nào tôi mới được ngồi tựa vào vách tường cạnh cái bàn gỗ sờn mép, vắt chân lên hai cái ghế, còn mắt chăm chú dõi theo những hình ảnh không ngừng chuyển động trên ti-vi? Sẽ có nữa không ngày ấy vang tiếng võng kẽo kẹt của ba tôi nằm đọc sách trên cái giá võng cột lại ở hai đầu? Với một tia chờ đợi mong manh, tôi mong chờ ngày ấy sẽ đến – một ngày xa xăm nào đó của kiếp người. Và tôi vẫn cất giữ những ngày tháng xa vời ấy trong kí ức – nơi nhạt nhòa những nét chữ mơ hồ viết nên cái tên trên blog này: “Cuộc tình không lời hẹn ước”.
Lucy Nguyen

Thursday, September 3, 2015

Author Hanh Nguyen posted on 9:43 PM in
Một mái nhà là một cuộc sống mới. Đối với tôi, điều đó là vậy. Mỗi lần bước chân vào một không gian khác lạ có bốn bức tường che chắn là thêm một lần tôi giở qua một trang vở cũ đầy những vết sờn, chi chít những dòng chữ nắn nót xen kẽ vài nét nguệch ngoặc. Dù biết mình chỉ là một con người nhỏ bé muốn mượn tạm nơi nào đó trên trái đất này để trú ngụ trong khoảng thời gian mà người ta gọi là cuộc đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy trong cuộc sống tôi vẫn lưu lại những nếp gấp đâu đó. Để rồi một ngày tôi lại bâng khuâng lục lại những ký ức ấy – những dĩ vãng mằn mặn vị nước mắt.
Trong một phút giây nào đó giữa muôn ngàn những khoảnh khắc nghĩ về quá khứ, tôi chợt nhớ về ngày hôm ấy. Đó là một buổi chiều khi những tia nắng gắt cuối ngày vẫn còn bướng bỉnh đeo đuổi theo cái bóng của hai mẹ con tôi trên chiếc xe honda cũ cà tàng đang la lối ỏm tỏi trên con đường trải nhựa quen thuộc dẫn về xóm nhà cũ của tôi. Về lại nơi mà tôi đã thuộc từng gốc cây hay bờ ruộng này mục đích là để chặt mấy cây tầm vông về làm sào phơi đồ ở ngôi nhà mới. Đứng ngay trên khoảng sân đầy cát bụi, trước mắt tôi lúc đó chỉ là một đống hoang tàn. Những bức tường gạch trơ trụi không vôi vữa – thứ đã che mưa chắn gió cho tôi ròng rã suốt mười năm trời – đã đổ sập, ngổn ngang bên cạnh là một bãi ngói vỡ bạc màu. Nhìn đống ngói bể, cổ họng tôi như nghẹn ứ. Tôi lẳng lặng bước qua những mảnh ngói đang chồng chất lên nhau, bước qua không gian tĩnh lặng vừa trống rỗng vừa tràn ngập những kí ức ùa về. Tuổi thơ tôi là nơi này… Tôi thật sự không biết nên đặt dấu chấm hay chấm hỏi ở cuối câu đó nữa. Giữa những tiếng loảng xoảng dưới chân vang lên đâu đó tiếng cười nói, tiếng xe máy rồ đi mỗi buổi sáng, và tiếng ếch kêu sau mỗi trận mưa đêm. Thế nhưng, trước mặt tôi giờ là một mảnh sân khô cằn, những căn nhà đổ nát, những gốc tràm vẫn còn mới vết cưa ngang, và con đường mòn xuống dốc lổm nhổm sỏi đá… tất cả nằm gọn trong hai tiếng “Quy hoạch”.
Xúc cảm lúc ấy đã dẫn tôi ra sau vườn – nơi nhà tôi hay gọi là “sàn nước”. Không còn hai cái lu to đựng đầy nước ở góc sàn nữa, không còn cái nền xi măng ẩm ướt cùng rêu xanh. Thế nhưng vẫn còn sót lại nơi góc trúc vài sợi dây ni lông được buộc vào từ đời thuở nào và một chiếc giỏ tre mốc meo quen thuộc. Thứ mà chúng tôi  không màng tới và bỏ lại khi chuyển nhà giờ như chứa đầy những năm tháng của cuộc sống nơi đây. Tôi nhìn chăm chăm vào cái nơ ni lông đó, chỉ nhìn nó thôi – cái hình ảnh như in vào tâm trí không thể thay đổi được, tôi cảm giác như tôi đã tìm thấy mình, tìm thấy những ngày tháng nghèo khó nhưng vui vẻ nơi này.
Ngày rời căn nhà mà chúng tôi cứ thấp thỏm lo sợ trong những đêm mưa to gió lớn, tôi không hề có một cảm giác luyến tiếc gì. Lòng nôn nao muốn sống ở ngôi nhà mới đã đẩy tôi đi trong sự vô tâm và bội bạc. Tôi vui vẻ bước đi, ánh mắt hướng về ngôi nhà nơi tôi có thể bước lên những bậc thang mỗi ngày như tôi mơ ước, và bỏ lại sau lưng người bạn đã che chở cho tôi suốt mười năm. Thật ngớ ngẩn khi bây giờ lại đi nhớ thương nơi tôi đã ngoảnh bước khi đáng lẽ những giọt nước mắt lúc ấy nên rơi vào cái ngày chuyển nhà hôm đó. Càng ngớ ngẩn hơn khi tôi lại luyến tiếc cái nơi mà chúng tôi  phải chạy đi lấy áo mưa trùm lên mùng và bận rộn lấy thau để hứng nước mưa dột. Khi tôi đang sống như thế thì tôi mơ ước mình được ở trong một ngôi nhà có những bậc thang sáng bóng. Và lúc tôi được sống trong một ngôi nhà cao ráo như ao ước thì tôi lại nhớ về nơi mà sau này tôi phát hiện ra có người ví nó với cái “chuồng heo”. Mâu thuẫn làm sao!
Nhớ - một cảm xúc không có gì lạ khi phải rời xa một nơi mình đã gắn bó một quãng thời gian dài. Thế nhưng trong tôi đâu đó vẫn còn cảm giác tiếc nuối cuộc sống thoải mái ở vùng quê mộc mạc và yên ả này. Phải chăng hai chữ “hờ hững” đã đi theo cách tôi sống để rồi lúc bấy giờ kéo theo tiếc nuối. Tôi đã bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời, tôi nghĩ thế. Nhưng không, chính tôi đã bước đi một cách vội vã trên con đường mòn quen thuộc cho tới khi đặt chân lên một ngã rẽ mới tôi mới tiếc nuối về những điều tôi chưa làm với vẻ đẹp của con đường đã đi qua. Thế nên, hãy tận hưởng và sống hết mình cho cuộc sống ngày hôm nay vì có thể ngày mai nó sẽ tan biến. Hãy sống trong khoảnh khắc hiện tại để rồi một ngày nào đó khi nhớ lại ngày xưa chúng ta có thể trao cho những kí ức ấy một nụ cười mãn nguyện mà không hối tiếc.
Tái bút:
Một lần khác, khi sống ở nhà mới được khá lâu, trên đường về mẹ con tôi có đi ngang qua con dốc hẹp dẫn về xóm nhà ngày xưa. Chợt nhớ xen lẫn tò mò, tôi đòi mẹ chở xuống đó để xem khung cảnh làng quê ngày ấy hôm nay như thế nào rồi. Vừa xuống hết dốc, tôi bắt gặp một bãi đất trống không vẫn còn in rõ vết xe ủi phẳng lì, xung quanh rào lưới B40 cẩn thận. Tất cả mọi thứ đều khác xưa: nhà cửa giờ đã kín cổng cao tường, con dốc không còn lổm nhổm sỏi đá mà phẳng phiu nhựa đường,… Ngạc nhiên trước sự thay đổi này, tôi tò mò xăm soi từng ngỏ ngách của những cái mới lạ, trong đầu không còn nhớ về những năm tháng xưa bởi tôi không tìm thấy một cái gì đó quen thuộc nữa. Vừa ngay lúc tôi đang ngơ ngác giữa chốn này thì một con chó bẹc-giê dữ tợn xông ra từ ngôi nhà cuối dốc. Hoảng quá, mẹ tôi rồ xe phóng lên dốc trong khi tôi co giò tránh hàm răng hung dữ của con chó đuổi theo sát phía sau. Lên gần tới nửa dốc thì con chó ngưng sủa và không đuổi theo nữa. “Thoát nạn!” – tôi nghĩ. Thở phào một hơi, mẹ con tôi được một phen hú vía.
Chó đuổi! Nếu tôi biết từ nào diễn tả tiếng cười lịch sự hơn hai chữ “ha ha” thì tôi cũng đặt vào đây rồi. Tôi không nhịn cười được khi nghĩ lại lần đó. Có lẽ con chó đó đã nhắc tôi rằng “Mi không còn thuộc về nơi này nữa! Hãy đi về nơi mà mi đang ở ấy!” “Xóm mới” đó đã bảo tôi đừng nhớ về quá khứ nữa. Có ích chi khi cứ tìm lại một thời đã qua. Nếu cứ cố tìm lại quá khứ, có khi lại gặp phải những rắc rối khác. Thế nên, tôi đành cất giữ những kỉ niệm tuổi thơ của mình trong lòng – nơi tôi không phải cố để tìm thấy một thứ gì đó quen thuộc từ thuở xưa.
Đó là lần cuối cùng tôi về lại nơi ấy – nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Dù biết ở đó không còn sót lại gì thuộc về tôi nhưng con dốc trải nhựa vừa lạ vừa quen ấy vẫn luôn có một sức hấp dẫn lạ lùng khiến mỗi lần đi ngang qua tôi đều ngoái đầu lại nhìn nó – nhìn lại những năm tháng đã xa vời.
Lucy Nguyen


Author Hanh Nguyen posted on 9:57 AM in
Đọc Osho có nhiều cách; dĩ nhiên ai cũng có cách đọc rất riêng của mình. Có thể mua về một quyển sách của Osho và nằm đu đưa trên võng thưởng thức từ lời nói đầu, mục lục, chương thứ nhất cho đến tận chương cuối cùng.
Tôi cũng thường làm như vậy. Tuy nhiên, cũng có lúc chán chường, cũng lắm khi nổi hứng lật đại một chương, thậm chí một trang bất kì nào đó rồi đọc. Thấy cũng hay hay!
Thế cho nên trên trang Thiền Osho, tôi có đặt một nút “Chọn đại một bài đọc chơi” để bạn nào thích cách đọc này thì click vào và có một bài ngẫu nhiên trong số gần 2000 bài để thưởng thức.
Sáng nay tôi đã click một cái vào nút này và nhận được một trích đoạn Osho “Chỉ làm điều bạn thích”. Khoái vô cùng! Vì tôi đang chán ngán tới tận cổ điệp khúc “một ngày như mọi ngày”, ngày nào cũng như ngày nấy: thức dậy, vệ sinh, thể dục, chuẩn bị bữa điểm tâm, soạn sửa phần ăn trưa mang theo; 9 tiếng ở chỗ làm, về nhà, tắm rửa, chuẩn bị bữa cơm tối, rửa chén, giặt quần áo, mệt nhừ; rồi phải đi ngủ để còn giữ sức khỏe ngày mai ‘cày’ tiếp… Còn đâu mà thiền định! Còn đâu mà ‘chỉ làm điều bạn thích’!
Con trai tôi rất thích vẽ, thích từ nhỏ, lúc nó chưa biết đọc. Chẳng ai dạy nó vẽ cả. Nó tự vẽ theo bản năng những gì nó thích và tôi để cho nó tự do ‘sáng tác’ và dán khắp nhà từ phòng khách xuống tới bếp, bất cứ chỗ nào nó thích ‘trưng bày’ thì cứ trưng. Và tôi thấy nó hạnh phúc, thực sự hạnh phúc. Quan trọng hơn nữa: tôi thấy nó định tâm. Điều đó đã khiến cho nó khác biệt với những bạn bè cùng trang lứa; đã khiến cho nó dễ tiếp cận với thiền; và trong đời sống thường nhật, nó không dễ bị dòng đời nhốn nháo cuốn hút, cuốn trôi, nhấn chìm, làm lạc hướng… Mỗi khi nó có chuyện muộn phiền, vẽ…
Con gái tôi vẽ cũng khá từ nhỏ. Nó cũng ‘trưng bày’ các ‘kiệt tác’ của mình tùm lum và đứa em chú bác của nó tròn xoe mắt thán phục cô chị họ. Nhưng sau này nó học, học, học và không còn dành thời gian cho vẽ nữa. Tôi tiếc lắm nhưng mỗi đứa con mỗi kiểu mà! Sau này, khi học môn Văn, tôi thấy nó thích viết. Mỗi lần nó xách giấy bút lên ban công, nhìn đất nhìn trời, nhìn cây sa-kê là ôi thôi tràng giang đại hải! Tôi cứ để thế. Viết được là tốt rồi! Miễn sao là có sáng tác vì sáng tác, sáng tạo làm người ta hạnh phúc, trở về với chính mình và được ‘chỉ làm điều bạn thích’. Cảm ơn anh bạn nào đã phát minh ra cái gọi là Internet để cho vô số người trên cõi trần này được hạnh phúc vì họ có thể tha hồ sáng tác đủ thứ và chia sẻ toàn cầu.
Con trai tôi thì thích thú với Draw For Fun. Còn con gái thì Bước trên đường đời.

Sáng nay vậy cũng nhiều rồi. Bái bai!

Monday, August 31, 2015

Author Hanh Nguyen posted on 9:40 AM in
Con gái tôi, là một độc giả thường ngày của trang Thiền OSHO, than phiền rằng: “Bài dài quá! Thấy ngán, không dám đọc.” Nó thường chuyển sang các bài ngắn hơn. Đó cũng là lẽ thường tình trong thời đại @ mà ai cũng thiếu thì giờ này!
Tôi có chỉ cho nó các trích đoạn từ các bài nói của Osho. Trích đoạn thường là một đoạn trích từ một chương trong một tác phẩm nào đó của Osho; và mỗi chương thường là một bài nói hoàn chỉnh mà Người truyền giảng khoảng 2 tiếng đồng hồ mỗi ngày trong suốt 35 năm.
Do đó, trích đoạn ngắn hơn, dễ đọc hơn, đỡ ngán và theo một chủ đề hẹp hơn. Dưới đây là list 425 trích đoạn được xếp theo thứ tự bảng chữ cho dễ tìm cái. Bạn chỉ cần Ctrl+Click vào tên trích đoạn là đọc được ngay.
Nếu bạn nào vẫn còn thấy ngán trích đoạn thì có thể chuyển sang đọc các trích dẫn hoặc mỗi ngày chỉ đọc một bài suy ngẫm của Osho trong tác phẩm 365 ngày khai sáng tâm hồn.
Nếu bạn nào có ý hay về cách thưởng thức Osho xin hãy email về tinhthuccungosho@gmail.com; cũng có thể gửi bài viết của bạn về đó. Bài của bạn sẽ được đăng liền trong vòng 1-2 ngày.
Xin mời các bạn thưởng thức trích đoạn số 3 bên dưới danh sách. Nó hợp với tất cả chúng ta, những sinh linh đang mơ ngày, mơ đêm và chưa một lần tỉnh thức. Hãy tỉnh thức cùng Osho!
1.           Ai là bạn thực
2.          Ai là chủ?
3.          Ai sống trong mơ?
4.          Ám ảnh
6.          Ba bước trong thiền
7.          Ba điều để hết khổ
8.          Ba giai đoạn của tôn giáo
11.        Ba loại thầy
12.       Bài cú của Basho
14.       Bắn cung
16.       Bản năng
17.       Bản ngã
19.       Bản ngã và tình yêu
20.      Bẩy kiểu người
21.       Bảy luân xa
23.      Bờ bên kia
29.      Bốn loại dục
30.      Bốn loại ngựa
31.       Bốn loại ngựa
32.      Bốn loại người
34.      Bốn tầng tâm trí
36.      Brahman
37.       Buồn khổ
48.      Cảm và ủy mỵ
49.      Cầu nguyện
50.      Chấp nhận
51.       Chấp nhận và an ủi
56.      Chứng kiến
61.       Cô Xấu và cô Đẹp
65.      Của tôi
67.       Cung thuật
68.      Cười và chán
70.      Đại Thừa
71.       Đạo và Mật tông
72.       Đề phòng ham muốn
73.       Đệ tử là gì?
74.       Đi giúp người khác
75.       Diễn kịch
81.       Dục - Yêu - Từ bi
86.      Gần thầy
91.       Gốc rễ của khổ
93.      Ham muốn
95.      Ham muốn dục
109.   Hiểu về mơ
110.    Hổ và dê
114.    Học thiền
119.    Ích kỉ
123.   Khổ
134.   Làm và nghỉ
135.   Lấy nước
137.    Lời - Giao cảm
139.   Luật gia trì
142.   Maitri Bhavana
143.   Mãn nguyện
144.   Mâu thuẩn
147.    Mộc mạc
160.   Người ngu
161.    Người quan sát
174.    Nói nhiều quá
177.    Phản ánh
186.   Phật và bố
188.   Phật và vợ
198.   Quan sát
205.  So sánh
207.  
208.  Sứ mệnh
213.   Tấm gương
231.   Thầy thực
235.   Thiền
241.   Thiện và ác
246.   Thiièn Mandala
252.   Tiểu thừa
253.   Tìm thầy
255.   Tình bạn
278.   Trí tuệ
282.  Trực giác
290.  Từ bỏ
291.   Tự do
299.   Vị kỉ
300.  Vị kỉ
305.  Vô vi
306.  Xua ruồi
307.   Xúc phạm
319.   Yêu và ghét
322.   Yêu và thích

Select Category